LỜI NÓI ĐẦU
“Ba
Mươi Bảy Pháp Trợ Đạo” là một bảng thống kê các pháp tu hành của đạo
Phật, từ người sơ cơ mới bắt đầu tu tập cho đến khi chứng đạo, có đầy đủ 37
pháp hành, từ dễ đến khó và lý giải rành mạch rõ ràng.
Vì
thế bài kinh này có tên là Ba Mươi Bảy Phẩm Trợ Đạo có nghĩa là ba mươi bảy
pháp môn giúp cho người tu chứng đạo.
Người
có hiểu biết Ba Mươi Bảy Phẩm Trợ Đạo là người tu tập không bao giờ sai đường
lạc lối của Phật giáo. Vì thế trước tiên muốn tu tập theo Phật giáo chúng tôi
xin khuyên quý vị hãy nghiên cứu kỹ ba mươi bảy phẩm trợ đạo rồi mới tu tập.
Khi
đã thông suốt Ba Mươi Bảy Phẩm Trợ Đạo thì không có pháp môn nào của ngoại đạo
mạo nhận là của Phật giáo để lừa gạt quý vị được. Ngoài Ba Mươi Bảy Phẩm Trợ
Đạo này trong đạo Phật không còn có một pháp môn nào khác nữa. Nếu có pháp môn
nào khác ngoài ba mươi bảy pháp môn này là pháp môn của ngoại đạo. Đó là điều
chắc chắn mà đức Phật đã xác định như vậy.
Bởi
các pháp môn của ngoại đạo không bao giờ có pháp môn nào giống như trong Ba
Mươi Bảy Pháp Môn Trợ Đạo này.
Quý
vị hãy xem xét lại pháp môn Tịnh Độ thuộc hệ phái Bắc Tông dạy tu hành bằng
cách nhiếp tâm chuyên ròng câu Niệm Hồng Danh Phật Di Đà. Phật Di Đà là một đức
Phật tưởng tượng của Đại Thừa, chớ Phật Di Đà không có thật. Vì thế khi niệm
Phật được nhất tâm tức là ức chế ý thức không còn niệm khởi nên tưởng thức hoạt
động, do đó người niệm Phật liền thấy cảnh giới Tây phương cực lạc.
Thiền
Tông cũng bắt chước niệm Phật để được nhất tâm. Khi nhất tâm thì ý thức không
khởi niệm vọng tưởng thì Thiền Tông gọi là thiền định.
Khi
không có niệm khởi vọng tưởng liền gọi là Thiền định. Thiền định như vậy chỉ là
Thiền định của ngoại đạo, chớ Thiền định của đạo Phật không phải vậy, khi một
người tu hành theo Phật giáo phải ly dục ly bất thiện pháp trải qua các pháp Tứ
Chánh Cần và Tứ Niệm Xứ. Khi chứng được tâm Tứ Niệm Xứ thì mới có đủ Tứ Thần
Túc, khi có đủ Tứ Thần Túc thì mới có đủ khả năng nhập Tứ Thánh Định, còn chưa
có Tứ Thần Túc mà nhập Thiền định, đó là Thiền định của Thiền Tông Trung Quốc.
Trải
qua trên 10 năm tu tập những pháp môn này, chúng tôi đã đạt được nhất tâm bất
loạn từ ngày này sang ngày khác, nhưng khi xả ra thì xét lại tâm mình vẫn còn
tham, sân, si, mạn, nghi. Biết rõ như vậy, chúng tôi đành bỏ không tu tập nữa.
Trong
khi nghiên cứu Ba Mươi Bảy Phẩm Trợ Đạo chúng tôi thấy Đại Thừa và Thiền Tông
không có pháp môn nào giống như Ba Mươi Bảy Pháp của Phật. Do đó chúng tôi biết
ngay các Tổ hệ phái phát triển tưởng giải tạo ra những pháp môn tu tập ức chế ý
thức, làm cho hết vọng tưởng. Ngược lại đức Phật dạy: “Ý dẫn đầu các pháp. Ý
làm chủ. Ý tạo tác”. Đạo Phật không diệt ý thức mà còn sử dụng ý thức để tạo
thành lực Tứ Thần Túc, Nhờ lực Tứ Thần Túc mới làm chủ Sinh, Già, Bệnh, Chết.
Cho
nên, Phật giáo Thiền Tông Trung Quốc dạy: kiến tánh thành Phật, chẳng niệm
thiện niệm ác bản lai diện mục hiện tiền, biết vọng không theo hay biết vọng
liền buông, chăn trâu, tham thoại đầu, tham công án, khởi nghi tình, v.v.. Những
pháp hành này trong kinh sách Nguyên thủy Phật không có dạy, vậy mà các Tổ
Trung Quốc dám cả gan mạo nhận là Phật thuyết.
Phật
giáo Nam Tông Miến Điện dạy tu tập thiền Minh Sát Tuệ bằng pháp môn nhiếp tâm
phình xẹp nơi cơ bụng.
Phật
giáo Mật Tông Tây Tạng, các vị Lạt Ma dạy niệm các thần chú ức chế tâm để tưởng
thức hoạt động xuất hiện cầu vồng, đó cũng là cách thức lừa đảo tín đồ phật tử.
Đem
tất cả các pháp môn này so sánh với Ba Mươi Bảy Phẩm Trợ Đạo của Phật giáo thì
chúng ta không thấy có một pháp môn nào giống pháp môn của Phật giáo cả. Và như
vậy chúng tôi xác định các pháp môn này không phải của Phật giáo là đúng không
sai. Các pháp môn này đều là của tà giáo ngoại đạo, xin quý vị lưu ý.
Cho
nên các hệ phái tôn giáo do các tổ Trung Quốc thành lập, cứ đem pháp môn tưởng
giải của mình rồi gắn nhãn hiệu Phật giáo để lừa đảo tín đồ Phật giáo. Một
người sơ cơ mới vào đạo như quý vị phật tử làm sao thấu hiểu pháp nào của Phật
giáo và pháp nào của các tổ. Cho nên rất dễ lầm lạc vì lừa dối của các tổ Trung
Quốc.
Làm
điều này các tổ sơ sót quên nghiên cứu Ba Mươi Bảy Phẩm Trợ Đạo của Phật giáo nên
khi phật tử đã am tường giáo pháp này thì các tổ đã đánh mất niềm tin với tín
đồ. Chính vì thế mà chúng tôi không còn tin kinh sách phát triển nữa.
Các
tổ theo lối mòn kiến tưởng giải của các sư tổ mình trước kia tự dựng lên một sự
giả dối ngoài sức tưởng tượng của con người. Họ cho rằng Phật giáo có 84 ngàn
pháp môn. Gom hết các pháp của tất cả tôn giáo trên hành tinh này cũng không có
tới 1.000 pháp môn huống hồ lại có đâu tới 84 ngàn pháp môn.
Cái
sai của các Tổ sư Thiền Tông Trung Quốc cố đặt ra pháp môn rồi gán cho Phật
giáo là không ai bắt bẻ. Nhưng Ba Mươi Bảy Phẩm Trợ Đạo đã xác định đạo Phật có
37 pháp môn chớ không hơn.
Thiếu
nghiên cứu về Phật giáo nên các tổ quên rằng đức Phật chỉ dạy tu tập ba bảy
pháp môn mà thôi, ngoài ra không có pháp môn nào nữa cả. Cho nên các hệ phái
tôn giáo của Trung Quốc, Nhật Bản, Đại Hàn, Tây Tạng, Ấn Độ, v.v.. hay bất cứ
một nước nào trên thế giới cũng không lừa gạt được quý vị.
Như
vậy chúng ta biết rất rõ Thiền Tông và Tịnh Độ Tông là Phật giáo Trung Quốc
hoàn toàn chịu ảnh hưởng tinh thần tư tưởng và pháp hành của Nho giáo và Lão
giáo. Cho nên, Phật giáo Trung Quốc cũng không phải Phật giáo chuyên ròng của
Phật giáo. Nhưng xét qua góc độ Nho giáo thì Nho giáo cũng không phải là Nho
giáo chuyên ròng và Lão giáo cũng vậy nó cũng không chuyên ròng là Lão giáo. Cho
nên Phật giáo truyền sang qua Trung Quốc đã bị ảnh hưởng với Nho giáo thì gọi
là Đại Thừa, đã bị ảnh thưởng với Lão giáo thì gọi là Tối Thượng Thừa.
Như
vậy, những pháp môn của các giáo phái này không phải là của Phật giáo chánh
tông, vì nó đã bị lai căng theo Nho giáo và Lão giáo của Trung Quốc.
Từ
khi Phật giáo Trung Quốc truyền sang qua Việt Nam đến nay chưa có một vị Hòa
Thượng nào làm chủ sinh, già, bệnh, chết như đức Phật, thường quý vị chết trong
bệnh tật đau khổ.
Khi
hiểu biết được như vậy chúng ta muốn tu theo Phật giáo thì phải nghiên cứu kinh
sách Nguyên Thủy do Hòa Thượng Minh Châu dịch ra Việt ngữ.
Trưởng
lão Thích Thông Lạc

Comments
Post a Comment